"Nơi tình yêu tiếng anh thăng hoa, nơi cơ hội mở cửa"

TIẾNG ANH CHO TÔI CƠ HỘI NHÌN RA THẾ GIỚI

Tủ sách Hướng Dẫn Viên xin giới thiệu đến quý độc giả 2 quyển sách của Thạc sỹ Nguyễn Cưng. Thạc sỹ Nguyễn Cưng là Hướng dẫn viên inbound và outbound có kinh nghiệm hơn 11 năm trong lĩnh vực du lịch và giảng văn hoá du lịch bằng tiếng Anh. Tác giả đã có cơ hội đi qua hơn 30 quốc gia trên thế giới.
  1. TIẾNG ANH CHO TÔI CƠ HỘI NHÌN RA THẾ GIỚI
Đây là quyển sách song ngữ Anh – Việt kết hợp chia sẻ phương pháp tự học Tiếng Anh của tác giả và du ký qua 9 quốc gia. Quyển sách gồm 2 phần: Phương pháp học Tiếng Anh và Du ký. Hiện quyển sách đang được nhiều độc giả đón nhận. Giá bìa: 220.000vnđ đang giảm còn 170.000 vnd Tại sao tôi học tiếng Anh?
  • Tôi học tiếng Anh vì muốn có việc làm. 
  • Tôi học tiếng Anh vì muốn thoát nghèo.
  • Tôi học tiếng Anh vì muốn đi nhiều nơi trên thế giới.
  • Tôi học tiếng Anh vì muốn nói chuyện với người nước ngoài.
  • Tôi học tiếng Anh vì không muốn người khác coi thường. 
  • Tôi học tiếng Anh vì không muốn bị lạc hậu trong thời đại toàn cầu hóa.
 Why Do I Study English?
  • I study English because I want to get a job.
  • I study English because I want to escape my poverty.
  • I study English because I want to travel to many countries all over the world.
  • I study English because I want to speak to foreigners.
  • I study English because I do not want to be despised. 
  • I study English because I do not want to be out of date in the era of globalization.
2. TÍN NGƯỠNG THỜ TRỜI CỦA NGƯỜI VIỆT TÂY NAM BỘ Học là nhu cầu muốn tìm tòi khám phá những gì xung quanh còn chưa hiểu, còn giới hạn, bởi vậy người xưa thường nói: đạo học vô bờ bến. Vì càng tò mò, con người càng lao vào kiếm tìm. Tôi chính là một gã như vậy.  Tôi sinh ra và lớn lên từ làng, hàng ngày luôn nghe những người thân quen, xóm làng kêu trời, kêu đất, chứng kiến mỗi buổi tối nội tôi, má tôi hay ra bàn thờ trời thắp nhang, còn nhỏ tôi chỉ biết họ cúng trời vậy thôi. Lớn lên có cơ hội đi nhiều nơi, tôi nhận ra tập tục quê mình không phải nơi nào cũng có, cũng thờ. Chính sự hiếu kỳ ấy đưa tôi đến với việc nghiên cứu về đề tài Tín ngưỡng thờ Trời của người Việt Tây Nam Bộ này.

ĐÈN MĂNG-SÔNG

Đối với ai sinh vào thập niên 70,80 của thế kỷ trước ở Tây Nam Bộ đều không quên hình ảnh mỗi tối bên chiếc đèn măng sông, thắp sáng cả không gian ngôi nhà, không thua gì ánh đèn đô thị ngày nay.  Đèn măng sông cũng được dùng để  thắp sáng ở các đám cưới, đám ma, đám giỗ.  Đến khi có điện thì ngọn đèn này  dần bị quên lãng theo thời gian. Chuyến đi Long Xuyên lần trước, chúng tôi có dịp ghé thăm chú Hai An được mệnh danh vua đèn Mang sông miền Tây, thật sự xúc động làm cho chúng tôi sống lại ký ức tuổi thơ, một thời đã đi qua. 

Đèn măng sông (phiên âm từ tiếng Pháp Manchon) là loại đèn được thắp bằng xăngdầu hỏa hoặc hơi gas, ngọn đèn có chụp măng sông, rất sáng, đèn có lõi là một ống được kết bằng sợi có thấm một thứ muối kim loại, úp lên ngọn lửa để làm tăng độ sáng. Manchon là cái lưới bằng chỉ cotton có tẩm loại hoá chất đặc biệt, khi cháy phát ra ánh sáng trắng tự nhiên (full spectrum). Đèn có quai treo để máng lên xà nhà hay để trên bàn. Đây được coi là phát minh quan trọng nhất trong lịch sử của hải đăng.

Lịch sử:

Vào đầu thế kỷ XIX, đã xuất hiện nhiều các chuyến đi biển dài ngày bằng tàu chạy bằng động cơ hơi nước, việc cấp thiết lúc đó là cần có thêm những ngọn hải đăng có công suất mạnh để hoa tiêu có thể thấy được chúng từ một vị trí rất xa. Các quốc gia có ngành hàng hải phát triển đã bắt đầu cho xây dựng thêm nhiều ngọn hải đăng dọc theo bờ biển của mình. Song song đó, cũng cần phải cải tiến tính năng của các phao tiêu trên biển, sao cho chúng có thể được nhận ra ngay cả vào ban đêm.

Chính vì nhu cầu đó dẫn đến sự ra đời chiếc đèn măng-sông. Loại đèn này hoạt động theo nguyên lý làm bốc hơi lượng nhiên liệu được đốt bên trong, thường là dầu nhẹ, bằng cách truyền một áp lực và một nhiệt độ thích hợp lên những ống tuýp lắp bên trên lớp vỉ nung. Do đó, đèn măng-sông có thể tự “đun nóng” và phát sáng mạnh gấp 6 lần hơn các loại đèn dầu trước đó, đồng thời tiêu thụ nhiên liệu ít hơn rất nhiều.

Chúc mừng

TSES Chúc mừng em Nguyễn Phan Quỳnh Anh, sinh viên trường Đại học Sài Gòn đã đạt Aptis 181 (c). Sau 3 tháng luyện thi tại TSES với sự cố gắng và chỉ dạy nhiệt tình của thầy cô ở TSES, em đã đạt thành mục tiêu. TSES chúc mừng em, chúc em luôn sức khoẻ và thành công hơn nữa trên con đường chinh phục Tiếng Anh!

WHY IS THE SEA WATER SALTY? (Anh- Việt)

WHY IS THE SEA WATER SALTY? (Anh- Việt)

The sea water is salty because minerals (including salts) dissolve into it. The minerals found in rock are dissolved into rainwater when the rain water falls in the land and erodes rock. Then, these dissolved minerals in the rainwater enter streams and rivers, gradually working their way into the sea and oceans. This is a process which is constantly taking place, so the level and concentration of salt in the oceans and seas is always increasing. Some of the minerals are consumed by organisms in the water, but the vast majority of them make up the saltiness of the water.

______TẠI SAO NƯỚC BIỂN MẶN?Nước biển mặn do các khoáng chất (bao gồm cả muối) hòa tan vào nó. Khoáng chất này được tìm thấy trong đá được hòa tan vào nước mưa, khi nước mưa rơi xuống đất và làm xói mòn đá. Các khoáng chất hòa tan trong nước mưa sau đó đi vào sông suối, rồi dần dần đi ra biển và đại dương.Đây là một quá trình diễn ra liên tục, do đó mức độ và nồng độ muối trong các đại dương và biển luôn tăng lên. Một số khoáng chất được các sinh vật trong nước tiêu thụ, nhưng phần lớn chính những khoáng chất này đã tạo nên độ mặn của nước.

Tín ngưỡng Thờ Ông Địa (Thần Đất )

Tín ngưỡng Thờ Ông Địa (Thần Đất ) là một tín ngưỡng rất phổ biến đối với cư dân người Việt bên cạnh tín ngưỡng thờ thần tài. Vì đất là nơi con người sinh sống lao động và sản xuất, đất đem lại những nguồn lợi phục vụ lớn cho đời sống của con người. 

The Cult of God of Land is a very popular cult among Vietnamese people besides the belief of god of wealth. Because land is where people live, work and produce, land provides great resources for human life.

Ông Địa biểu thị cho niềm vui. Đầu tiên phải khẳng định như thế vì ông Địa luôn cười, phe phẩy quạt luôn làm tươi mới không khí gia đình. Ông Địa trong tâm thức người Nam bộ lại khác hẳn so với ông Địa ở các vùng miền khác trong cả nước và càng khác biệt với tín ngưỡng Trung Hoa. Ông Địa ở Nam bộ quấn khăn rằn, một tay cầm quạt mo, một tay cầm điếu thuốc rất bình dân. Càng bình dân hơn với những đồ cúng tế rất đơn giản: nải chuối, chén chè, ly cà phê… và nơi thờ ông Địa thường không có bàn cao mà dưới nền đất, sàn nhà.

God of Land represents joy. First of all, we must affirm that because god of land always laughs, the fan always refreshes the atmosphere of the family. God of land in the mind of the Southern people is different from god of land in other regions of the country and even more different from Chinese beliefs. God of land in the South is wrapped in a bandana, holding a fan in one hand, and holding a cigarette in the other, very popular. More and more popular with simple sacrifices: bananas, tea cups, coffee cups ... and the place to worship god of land usually does not have high tables but on the ground, floor.

Ông Địa gần gũi đến độ khi thất lạc đồ đạc, từ chìa khóa, cái ví đến cây dao, lưỡi búa… thì người Nam bộ thường vái: “Vái ông Địa kiếm được con cúng nải chuối”. Và sau khi kiếm được, cúng nải chuối thì người Nam bộ lại bẻ ăn trước một trái. Người Nam bộ lý giải rằng, do một lần ông Địa bị ngộ độc nên sợ, không dám hưởng dùng. Việc ăn trước là để “thử độc”. Niềm tin này phổ biến ở Nam bộ. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng, việc làm ấy, phải chăng, đó là biểu thị của sự gần gũi, dân dã, không khoảng cách giữa ông Địa và người dân, ngay trong chuyện ăn uống.

God of land is so close that when Local people loses their belongings, from the key, wallet to the knife, hammer ..., the Southern people often bow: "To god  of land, please help I find. And after finding and offering a bunch of bananas, the Southern people broke down and ate one of them first. The Southern people explained that, because once god of land was poisoned, he was afraid and did not dare to enjoy it. Eating first is to "try the poison". This belief is popular in the South. However, we believe that this action is reasonable, it is a sign of the closeness, the rustic, no distance between god of land and the people, right in the matter of eating and drinking.
 

Ông Địa còn được xem như một vị Phúc Thần, không chỉ bảo vệ đất đai, ruộng vườn mà còn mang phúc lộc, dẫn lối Thần Tài đến cho gia chủ. Có lẽ vậy mà Thần Tài- Thổ Địa như một “cặp đôi hoàn hảo”, song hành trong bàn thờ người Việt ở Nam bộ. Hiếm (thậm chí không có) bàn thờ nào chỉ thờ Thần Tài hoặc chỉ thờ ông Địa.

God of land is also seen as a Happiness god, not only protecting the land and fields, but also bringing blessings, leading the way to the God of Fortune. Perhaps that is why god of fortune and god of land as a "perfect couple", accompanying the Vietnamese altar in the South. 

Sơn mài Thành Lễ, quá khứ vàng son

Nguồn:  Mỹ Thuật Việt Nam Tạp Chí

Trong một dịp tình cờ, chúng tôi xem được một trang trong bộ lịch in màu năm 1962 mang tên “Công nghệ Việt Nam” do một cơ quan nước ngoài bỏ vốn ra in. Tờ tháng Hai in hình nữ ca sĩ Kim Chi bên cạnh một chiếc chén, dĩa và ly chân cao bằng sơn mài cẩn trứng do nhà Thành Lễ sản xuất. Lòng tô và đĩa màu vàng nhũ. Họa tiết cành trúc đơn giản nhưng sang trọng trên nền trứng cẩn trắng ngà rất hài hòa. Những sản phẩm mỹ nghệ cách nay hơn nửa thế kỷ thật tinh tế và không thua kém bất cứ sản phẩm mỹ nghệ cao cấp hiện nay.

Đó là một sản phẩm nhỏ tiêu biểu của hãng Thành Lễ, một công ty sản xuất hàng mỹ nghệ cao cấp khét tiếng của miền Nam trong suốt hơn 30 năm trước 1975. Đây chính là công ty thành công nhất trong lĩnh vực sản xuất và kinh doanh đồ trang trí nội thất, được bày bán ở hai con đường sang trọng bậc nhất Sài Gòn lúc đó là Tự Do (nay là Đồng Khởi) và Hàn Thuyên. Tên tuổi của công ty vượt ra khỏi biên giới nước Việt thời chia cắt.

Theo Nguyệt san Quản trị xí nghiệp số tháng 10 năm 1972 xuất bản tại Sài Gòn, đến thời điểm đó, hãng Thành Lễ đã có những thành tích như sau: Huy chương vàng Hội chợ Quốc tế Munich 1964 – Huy chương Bạc do Bộ Kinh tế (Nam Việt Nam) trao năm 1968 – Bằng cấp danh dự Hội chợ Paris 1969 – Huy chương và Bằng cấp Danh dự Hội chợ Paris 1970 – Huy chương vàng Hội chợ Kỹ nông công thương Sài Gòn 1970.

Bản vẻ sơn mài của hoạ sĩ: Thái Văn Ngôn
Ông Nguyễn Thành Lễ

Ngoài ra, sản phẩm của Thành Lễ đã tham gia các cuộc triển lãm sơn mài tại Pháp (1952), Thái Lan (1954), Philippines (1956) và Hoa Kỳ (1959).
Đến nay, Việt kiều các nước, nhất là từ Pháp và những người thích nghệ thuật trong nước vẫn tìm mua các sản phẩm của Thành Lễ. Họ trưng bày trong nhà như để tìm lại một không khí êm đềm và thịnh vượng của đô thị Sài Gòn trước đây. Dân trung lưu trở lên của Sài Gòn và các tỉnh lỵ mua được bức tranh sơn mài Thành Lễ, đôn voi, bình gốm Thành Lễ hay thảm len Thành Lễ đã cảm thấy đủ để tạo nên vẻ sang trọng của ngôi biệt thự hay căn phố của mình.
Tuy nhiên, nói riêng về tranh sơn mài mỹ nghệ là sản phẩm chủ lực của Thành Lễ, cần phân biệt có hai loại. Một loại bán rộng rãi trong showroom với logo có chữ Thành Lễ và loại kia là tranh cao cấp, làm theo Hợp đồng đặt hàng của khách trong và ngoài nước. Theo họa sĩ Phạm Cung (có thời gian phụ giúp họa sĩ Duy Liêm, họa sĩ chính tạo mẫu tranh cho hãng Thành Lễ) loại tranh cao cấp được xác định bằng một logo vẽ phía sau tranh có hình con rồng, phía dưới là chữ Thành Lễ nằm vắt ngang và dát bằng vàng 4 carat. Các giải thưởng nói trên thuộc về loại tranh cao cấp này.
Một chiều cuối năm 2008, chúng tôi may mắn gặp lại lão họa sĩ Nguyễn Văn Tuyền, thường gọi là bác Ba Tuyền tại Bình Dương, quê hương của công ty Thành Lễ. Sinh năm 1924, có lẽ bác là họa sĩ hiếm hoi làm việc lâu nhất cho Thành Lễ (từ 1943 đến năm 1975) còn sống. Những họa sĩ cùng làm việc cho công ty là ông Hai Sù, Châu Văn Trí, Ba Ai, Bảy Dậy, Năm Châu (điêu khắc), Nguyễn Tấn Tam, Nguyễn Văn Tám, Thái Văn Ngôn, Duy Liêm, Trần Văn Nam, Trần Văn Sáu (sáng tác mẫu sơn mài), Ngô Từ Sâm (vẽ lụa), Văn Thọat, Lương Định Tánh (vẽ bàn ghế), các nghệ nhân Bảy Giáp, Sáu Miền, Hai Long (cẩn ốc), Sáu Sa (vẽ men gốm)… hầu hết đã quy tiên. mẫu tranh sơn mài khá phổ biến của Thành Lễ

Theo bác Ba Tuyền, tiền thân của Thành Lễ là xưởng “Thanh & Lễ” do hai ông Trương Văn Thanh và Nguyễn Thành Lễ hợp tác sáng lập năm 1940. Đến đầu những năm 60, ông Nguyễn Thành Lễ tách ra riêng, lập nên xưởng Thành Lễ. Từ đó, bắt đầu một quá trình sản xuất và kinh doanh đủ tạo dựng một tên tuổi không phai mờ.

Bác Tuyền nhớ họa sĩ Thành Lễ sinh năm 1919 tại Long Xuyên, học chuyên về sơn mài và chạm trổ, tốt nghiệp trường Mỹ thuật Thủ Dầu Một khoảng năm 1940 (có tài liệu cho là năm 1938), trước bác Tuyền hai khóa. Khi tách ra, xưởng sơn mài Thành Lễ đặt tại Bình Dương có 12 họa sĩ, 2 nghệ nhân vẽ kiểu, 20 người mộc, 60 người chuyên về sơn, 4 thợ chạm, 1 thợ cẩn xà cừ. Xưởng sản xuất Thành Lễ được xây dựng khá quy mô ở Bình Dương.

Bên cạnh xưởng chế tác là phòng trưng bày được trang trí rất đẹp. Ở đây trưng bày đa dạng sản phẩm từ các bức bình phong lớn, đề tài phong phú từ đề tài lịch sử như Hai Bà Trưng đánh đuổi quân Hán, trận Đống Đa, Bạch Đằng Giang, các tích Kim Vân Kiều, Lục Vân Tiên, cảnh đẹp Việt Nam như sông Hương núi Ngự, chùa Thiên Mụ, Tháp Chàm, cảnh sinh hoạt nông thôn và hình ảnh người nông dân, hình ảnh hoa lá chim muông… Ngoài ra, còn có các sản phẩm khác như vật dụng gia đình phủ sơn mài mang tính mỹ thuật cao như bình hoa, bàn ghế, tủ và các món đồ trang trí khác.

Năm 1962, Thành Lễ mở xưởng dệt thảm len và sát nhập các cơ sở thành xưởng sơn mài – lò gốm – thảm len Thành Lễ. Từ vài chục công nhân ban đầu, sau xưởng có đến 500 công nhân làm việc. Bác Tuyền cho biết từ thời đó, Thành Lễ đã tổ chức kinh doanh và tiếp thị rất có bài bản. Ông Thành Lễ giỏi tổ chức, có tài năng chuyên môn và biết thu hút nhiều người giỏi từ các nôi như trường Mỹ thuật Gia Định, Mỹ nghệ Biên Hòa và Mỹ nghệ Bình Dương. Các họa sĩ dưới trướng ông có nhiều người giỏi, từng đoạt các giải thưởng hội họa uy tín. Xưởng Thành Lễ đã sáng tạo nhiều mẫu đẹp, giàu giá trị nghệ thuật. Nhiều mẫu mã chỉ dùng một lần cho một tác phẩm nên giá trị nghệ thuật cao và là sản phẩm độc bản.

Theo các tài liệu, ông Thành Lễ rất ghét các mẫu mã làm theo kiểu rập khuôn, luôn yêu cầu các họa sĩ không bắt chước mẫu có sẵn mà phải liên tục sáng tạo cho tới khi đạt tới giá trị nghệ thuật mới đưa vào sản xuất. Bù lại, ông có chế độ lương và thưởng cao nên các họa sĩ làm cho ông sống thoải mái bằng đồng lương. Riêng môt mình họa sĩ Ba Tuyền trong suốt hơn ba mươi năm đi làm có thể ung dung nuôi bảy người thân gồm cha mẹ, vợ và bốn người con đang ăn học.

Ông Thành Lễ thường đi nước ngoài nghiên cứu sưu tầm mẫu mã đáp ứng thị hiếu khách hàng, nhất là khách hàng châu Âu. Trong quá trình định hướng phát triển, ông tập trung sản xuất tác phẩm mang tính nghệ thuật cao, phối hợp các nghệ thuật nắn tượng, trang trí, hội họa, điêu khắc. Màu sắc sản phẩm chú trọng giá trị thẩm mỹ, trang nhã và đẹp, nhiều sản phẩm mỹ nghệ đạt đến giá trị nghệ thuật cao.

Nhờ tham gia nhiều hội chợ quốc tế và liên tục đọat giải, sản phẩm của ông tạo tiếng vang tốt. Dù vậy, ông không chạy theo lợi nhuận mà luôn đề cao chất lượng. Ở mặt hàng sơn mài chủ lực, ông dùng nguyên liệu tốt nhất như ván ép En Kounmé nhập ngoại, ván gỗ Teak (Giá tị) hoặc Gõ đỏ, Bời lời. Trong sơn mài, nguyên liệu chính là sơn Nam Vang có độ bóng và màu sắc có vẻ đẹp riêng.

Sản phẩm trưng bày tại hội chợ quốc tế nếu được đặt mua, ông không vội giao hàng mà đợi đến sáu tháng sau khi xuất xưởng mới giao, sau khi theo dõi chất lượng tranh hay món đồ có bị biến dạng bởi thời tiết của xứ người không. Nói chung, ông không coi trọng sản luợng mà chỉ quan tâm đến chất lượng, không hề khoán sản phẩm để đạt năng suất cao mà chỉ coi trọng sản phẩm đủ đẹp hay chưa. Có lẽ do vậy, sản phẩm ở đây luôn cao giá hơn cơ sở khác nhưng vẫn đắt khách.

Cũng theo bài báo trên tờ Nguyệt san Quản trị xí nghiệp, không tính đến doanh thu trong nước, đến năm 1972 Thành Lễ xuất cảng mỗi năm với doanh số 100.000 Mỹ kim, là con số đáng kể thời bấy giờ (giá một lượng vàng lúc đó là 200 USD), sản phẩm chủ yếu xuất qua Pháp và Tây Đức. Lúc đó, sản phẩm của Công ty giá vẫn cao hơn hàng cùng loại của Nhật hay Đài Loan vì chất lượng cao, hoàn toàn làm thủ công và dùng nguyên liệu tốt nhất từ nước ngoài. Tiềm năng xuất cảng rất tốt nhưng ông Thành Lễ phải từ chối nhiều đơn hàng vì vấn đề quan trọng nhất là thiếu nhân công do tình trạng bắt lính thời gian đó. Tuy vậy, ông đã hướng tới việc mở thị trường sang Hoa Kỳ, xây dựng xưởng tại khu công nghiệp Biên Hòa với 2000 nhân viên. Kế hoạch này bị đình trệ từ Tết Mậu Thân và đã không thành vì Thành Lễ ngừng hoạt động từ năm 1975.

Những công trình sang trọng nhất của Sài Gòn trước 1975 đều đặt tác phẩm Thành Lễ như phòng ăn dinh Gia Long với tranh sơn mài, khách sạn Caravelle cũng có tranh Thành Lễ. Theo trí nhớ của bác Ba Tuyền, năm 1966, dinh Độc Lập được khánh thành ngoài sự hiện diện của hai bức tranh của họa sĩ Thái Văn Ngôn là người của Thành Lễ, còn có một tấm Thảm len của xưởng Thành Lễ dài 40 mét phải hơn 40 người khiêng, khi đưa đến phải dùng xe rờ moọc dài mới tải nổi. Khách sạn nổi tiếng Majestic cũng đặt một bức cửa lùa chạm thủng mang tên “Đám cưới xưa”. Ngoài ra, nhiều khách quốc tế khi đến Sài Gòn đã được giới thiêu đến tham quan xưởng Thành Lễ. Bác Ba Tuyền còn giữ tấm ảnh thái tử Xihanúc (Campuchia) thăm xưởng và đăt hàng vào những năm 60, như một kỷ niệm quãng đời làm việc.

Theo họa sĩ Phạm Cung, làm việc tạo mẫu tại công ty Thành Lễ trước kia, có lần khoảng đầu thập niên 1960 bên Nhật đặt tới ba ngàn bức tranh sơn mài các kích cỡ về Phan Bội Châu, người phát động phong trào Đông Du đầu thế kỷ 20. Làm xong một số lượng tranh rồi, họa sĩ Phạm Cung tìm được bức ảnh cụ Phan đang chống gậy trong thời kỳ “Ông già Bến Ngự” cuối đời ở Huế. Bức tranh đựợc làm thử một tấm và khi phía Nhật thấy được, họ quyết định thay đổi mẫu mã cũ, làm tiếp số tranh còn lại từ mẫu này. Ông Cung nhớ lại, tranh làm hoàn hoàn bằng gỗ dầu chứ không bằng ván ép như thông thường, khổ lớn nhất là 80x120cm. Qua đó, chúng ta hình dung được vai trò của cụ Phan trong tâm thức của người Nhật.

Sau 1975, ông Thành Lễ cùng gia đình sang sống ở Pháp, đất nước đã kết nạp ông vào Hội Mỹ thuật quốc gia. Trong một bài viết trên trang mạng Hồn quê, tác giả Bích Xuân cho biết “Tác phẩm sơn mài Thành Lễ đựợc treo tại những dinh thự như Tư dinh Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon, tư dinh vua Hassan II tại thành phố Ifrane (Maroc), lâu đài Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle tại Colombey les II Eglises (La Boissery), OMS (Organisation Mondiale de la Santé) tại Thụy Sỹ…”

Hơn ba mươi năm trôi qua, dù được khẳng định giá trị trong suốt hơn nửa thế kỷ, tên tuổi Thành Lễ dường như vẫn chưa vượt qua được cái nhìn coi nhẹ hàng mỹ nghệ dù cho nó đạt tới mức nghệ thuật nào. Năm 1960, Sài Gòn tổ chức Cuộc triển lãm Mỹ thuật Quốc tế lần thứ nhất, bên cạnh tác phẩm của các tên tuổi nổi tiếng thì tác phẩm sơn mài của Công ty Thành Lễ cũng được mời trưng bày và sau đó, có ngay bài phê bình trên tạp chí Bách Khoa số 141 ra ngày 15 tháng 1 năm 1962. Tác giả cho rằng tác phẩm sơn mài Thành Lễ lạc lõng, “có lẽ nên dành cho những cuộc triển lãm riêng về đồ tiểu công nghệ”. Không thấy nêu lý do.

Năm 2009, trong cuốn Nghệ thuật Tạo hình Việt Nam Hiện đại tổng kết quá trình mấy chục năm theo dõi mỹ thuật miền Nam trước và sau 1975, khi nói về nghệ thuật sơn mài Việt Nam, sau khi nêu thành tựu của các họa sĩ trẻ của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương đưa sơn ta vào hội họa, nâng cao vai trò một chất liệu quý trước đây chỉ dừng ngang mức mỹ nghệ lên vị trí đáng nể trong đời sống mỹ thuật trong và ngoài nước ở giai đoạn 1930-1932, tác giả Huỳnh Hữu Ủy viết: “Vài người gốc miền Nam tốt nghiệp từ trường Mỹ thuật Hà Nội như họa sĩ Nguyễn Văn Long đã mang về phổ biến những kết quả mới này ở trường Mỹ nghệ Thủ Dầu Một…

… Ngành sơn mài phát triển rộng, nhân dân thị xã Thủ Dầu Một và các vùng lân cận hầu hết chuyên sống bằng nghề sơn mài. Từ những hàng mỹ nghệ gia dụng nhỏ đã phát triển ngày càng lớn hơn, sản xuất được nhiều mặt hàng có giá trị kinh tế cao như tủ, bàn, bình phong các loại tranh trang trí gây được sự hấp dẫn ở nhiều nơi, xuất khẩu qua các nước Tây Âu, Bắc Phi, Trung Đông, Mỹ… chiếm được nhiều Huy chương vàng tại hội chợ quốc tế.

Thành công khá lớn của xưởng Mỹ nghệ Thành Lễ trước đây là một chứng cứ điển hình, tuy nằm ngay tại trung tâm Sài Gòn nhưng thực chất là đăt căn cứ trên vùng Thủ Dầu Một, các mặt hàng hầu hết đều do nghệ sĩ sơn mài của trường Mỹ nghệ Thủ Dầu Một đảm trách, hoặc nếu không thì cũng là những người thợ có ít nhiều có liên hệ hay nằm trong ảnh hưởng của trường này.

Với đà phát triển đó, thế hệ những nghệ sĩ sơn mài mới, tài hoa, đam mê, năng nổ, đã đưa nghệ thuật sơn mài đến những vinh quang cao nhất của một phong cách nghệ thuật riêng, rất bí ẩn, kỳ diệu, sâu thẳm, tưởng là phi hiện thực nhưng lại hoàn toàn gần gũi với đời sống con người, phản ánh hiện thực với quy luật chắt lọc tinh túy riêng của nó”.

Đó là sự khẳng định giá trị của sơn mài mỹ nghệ trong lĩnh vực nghệ thuật mà Thành Lễ là cánh chim đầu đàn. Tuy vậy, hầu như đến bây giờ có rất ít tài liệu, bộ phim, triển lãm trong nước chính thức ghi nhận về giá trị mỹ thuật hay tài năng kinh doanh của Thành Lễ, một thương hiệu có tầm vóc vượt ra khỏi biên giới một đất nước đang trong thời chiến tranh.

Dù sao, trong lòng những người yêu nghệ thuật miền Nam, tên tuổi Thành Lễ vẫn còn vang vọng như một hoài niệm, một quá khứ vàng son. Và chắc chắn, một tình cảm trân trọng giữ gìn dành cho dòng đồ của một xưởng mỹ thuật danh tiếng đã quá vãng này vẫn âm thầm tồn tại.

Phạm Công Luận 

(trích trong cuốn Sài Gòn – chuyện đời của phố tập I. Công ty văn hóa Phương Nam xuất bản 2014)

Cuộc đời SINH VIÊN may mắn lắm đi qua 4 mùa PHƯỢNG VỸ !

Cuộc đời SINH VIÊN may mắn lắm đi qua 4 mùa PHƯỢNG VỸ !

Mùa thứ 1: xa mái trường cấp 3, xa gia đình dấu yêu, lòng buồn thiu.

Mùa thứ 2: lòng bắt đầu thương nhớ ai chiều nayMùa thứ 3: tay trong tay chiều hẹn hò

Mùa thứ 4: ta bên nhau học trả nợ sấp mặt.

TSES đã đợi bạn 4 mùa rồi, thêm 1 mùa nữa cũng chẳng sao, nhưng bạn chắc có sao á. Hãy đến với TSES mùa phượng này nhé !

BÀ RỊA – VŨNG TÀU ( Anh- Việt )

Tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu có một trăm km bờ biển, trong đó 70km là các đụn cát. Địa hình của tỉnh có cả các cồn cát, đồi núi và các đồng bằng nhỏ. Bà Rịa- Vũng Tàu có khí hậu nhiệt đới gió mùa. Mùa mưa gió những cơn mưa do gió mùa Tây nam đem đến suốt từ tháng 5 đến tháng 10. Mùa khô với những cơn gió đông bắc kéo dài từ tháng 11 đến tháng 4. Nhiệt độ trung bình hàng năm là 27 độ C. Bà Rịa Vũng Tàu là cửa ngõ chính của các tỉnh phía đông bắc của Việt Nam ra biển Đông. Vì thế nó có vai trò chiến lược như một cảng biển quốc tế, đặc biệt là đối với các quốc gia ở vùng Đông Nam Á.

(Ba Ria – Vung Tau province has a hundred kilometers of shoreline, including seventy-two kilometers of sand dunes. the topography of the province includes the dunes as well as hills, mountains, and small deltas. Ba Ria – Vung Tau has a monsoon tropical climate. The rainy season with its southwest monsoon runs from May to October; the dry season with winds from the northeast runs from november to april. The annual average temperature is 27 celcius degree. Ba Ria Vung Tau province is a key gateway for the country’s play a strategic role as an international seaport, particularly for other Southeast Asian nations.)

Các bãi biển đẹp gần thành phố Vũng Tàu có sức cuốn hút lớn. Với mong muốn thu hút khách du lịch đến bãi biễn của mình, chính quyền địa phương và lãnh đạo các doanh nghiệp đã quyết định phải thêm thắt các dịch vụ vui chơi giải trí cho các kỳ quan thiên nhiên nơi đây. Xe lướt sóng là một môn thể thao đầy say mê.

(The beautiful beaches near Vung Tau town have great allure. Local authorities and business leaders wishing to entice tourists to their shores have decided the nature wonders need spicing up with a bit of man-made fun. Jet skiing is a new craze.)

Du khách có nhiều sự lựa chọn. Một chiếc thuyền 3 chỗ ngồi có tốc độ tối đa từ 110 đến 150km trên giờ, còn loại 2 chỗ có tốc độ chậm hơn. Lái thuyền thường khởi hành với tốc độ chậm và chơi nhạc nhẹ thư giãn chờ khách ổn định chỗ ngồi rồi mới tăng tốc cho những người thích tốc độ nhanh. Những người thích mại hiểm hơn phải nín thở rồi thoát tim khi chiếc thuyền lao trên những con sóng lớn. Nhưng xin đừng lo lắng, sự khéo léo của người lái có thể đảm bảo an toàn cho du khách.

Visitors have a several choices. A three-seater has a top speed of between 110 and 150 kilometers per hour, whereas a two-seater travels at a more sedate rate of between fifty-five and seventy-five kilometers per hour. Drivers start at a low speed and play relaxing music as their guest settle in but will turn up the throttle for those wanting a rush. The more advanturous will soon be holding their breath and trying to quell the adrenaline as their racing craft tackles the huge waves. Dont worry, the drivers skill are up to the task of keeping visitors safe until the ride is over.

Một số du khách lại thích leo lên các ngọn núi lớn như Núi Lớn, núi Nhỏ. Ngay gần đó có Nhà Trắng huyền thoại (trước kia là một pháo đài nổi tiếng ) và một bức tượng chúa Giê-Su cao bảy tầng có pha trộn ảnh hưởng của Việt Nam và Pháp. Hương thơm quyến rũ của rừng bạch đàn và cây hoa đại sẽ còn vương vấn trong du khách một thời gian dài sau chuyến leo núi, nhắc nhở du khách về một vẻ đẹp khó quên và sự duyên dáng của con người ở vùng đất này.

Other might prefer a trip to the scenic mountain peaks of Nui Lon (big mountain) or Nui Nho (Small mountain). Nearby are the legendary White House and a seven-story statue of jesus Christ that blends Vietnamese and French influences. The forest’s seductive perfume of cajeput and red jasmine lingers in the memory long after a walk in the mountains, reminding visitors of the unforgettable beauty of the land and the charm of its people.

Nhiều du khách đến thăm Bà Rịa – Vũng Tàu nhưng không ra thăm quần đảo Côn Đảo, với những cánh rừng nhiệt đới ở bãi Ông Đụng, cát vàng đỏ hoặc trắng như tuyết của Bãi Đầm Trấu, và những dãi san hô với những bầy cá nhiều màu sắc ở Hòn Tre Lớn và Hòn Tre Nhỏ. Du khách có thể dừng lại Bến Đầm đến ngắm nhìn sự lui tới nhộn hịp của các thuyền đánh cá ở trong cảng. Từ Bến Đầm, du khách có thể tiếp tục đi để xem những chú khỉ mặt đỏ làm trò hề ở Hòn Tài và ngây ngất với những cánh rừng dừa bạt ngàn của Hòn Cau. Họ cũng có thể tiếp tục đi đến Hòn Bảy Cạnh để xem rùa biển lên bờ đẻ trứng.

Many tourists visit Ba Ria Vung Tau without making the trip out to the Con Dao Archipelago even though the site is only a short plane trip or an inexpensive boat ride away. Including the tropical forest of Bai Ong Dung, the reddish gold or snow-white sands of Bai Dam Trau, and the coral reefs and multi-coloured fish around Hon Tre Lon and Hon Tre Nho. Visitors can stop over at Ben Dam to watch the bustling fishing boat traffic in the habour. From Ben Dam, they can go on to observe the antics of the red-faced monkeys on Hon Tai and marvel at the immense forests of coconut trees on Hon cau. They can travel on to Hon Bay Canh to watch sea turtles coming ashore to lay their eggs.

CÂY VÀ MẦM

CÂY VÀ MẦM

Một bữa nọ khi tôi đang chơi với thằng con trai nhỏ lên bốn, hai ba con chơi trò “Ba con là nông dân”. Thằng con cầm hạt đậu lên hỏi ba, ba ơi làm sao hạt đậu trở thành cây được vậy ba? Tôi trả lời trong vô thức, đầu tiên hạt đậu phải nẩy mầm con, thằng con hỏi tiếp, làm sao hạt đậu nẩy mầm được ba? Tôi trả lời, thì phải có nước con, thằng bé lại hỏi tiếp, tại sao phải cần nước hả ba? Định bụng trả lời qua loa, nhưng nhìn vào cặp mắt tò mò khao khát một câu trả lời nghiêm túc từ ba nó, Tôi bổng dựt mình sựng lại suy nghĩ, ở độ tuổi này thằng bé đang tò mò khám phá thế giới xung quanh, những vết mực xấu, đẹp đầu đời của tuổi thơ sẽ in vào trang giấy trắng bắt đầu từ những câu trả lời nghiêm túc và có trách nhiệm của người lớn. 

Những ký ức tuổi thơ của tôi chợt ùa về tuyệt đẹp, tôi nhớ những lời dạy của ba tôi, những ca từ trong bài hát đầu nôi của má, những bài học cô giáo dạy lớp i, tờ….Ở cái buổi văn minh này con người lúc nào cũng muốn ăn nhanh, đi cho lẹ, xài một lần rồi vứt, nhìn cây thì biết đó là cái cây, chứ đâu cần quan tâm đó là cây gì, nó được lớn lên như thế nào? Lâu lâu có cái toà nhà, bến xe mọc lên nhưng cũng đâu quan tâm. Thấy tên đường ông nọ bà kia nhưng cũng chả thèm để ý tại sao họ đặt tên như vậy? Hàng xóm như thế nào thì mặc kệ, vừa lên đỉnh vinh quang liền quên đi những ngày nghèo khó, sáng mở mắt ra đi làm, chiều tối mới về thì thử hỏi làm gì có thì giờ quan sát mọi vật xung quanh. 

Hôm nay với câu hỏi tưởng chừng như vô tư của thằng bé khiến tôi bừng tĩnh, tôi hỏi lại lòng những cái đang hiện hữu thực sự có phải nó đứng độc lập không ?. Ai cũng biết là cây lớn lên từ hạt, nhưng hạt muốn nẩy mầm phải có đủ nước và nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng, khi hạt nẩy mầm cần đất để gieo trồng, hàng ngày mầm hấp thụ dinh dưỡng từ đất và ánh sáng mặt trời để thành cây. Trong sự phát triển hỗn độn của vũ trụ nhưng mọi vật chất đều có sự tương sinh và tương hỗ lẫn nhau. Nơi nào có ánh sáng, nơi đó có sự xuất hiện của nhiệt độ và áp suất, không có ngày thì ắt sẽ không có đêm. 

Đức DALAILAMA từng nói, để tồn tại trên cuộc đời này tôi phải sống chịu ơn và phụ thuộc rất nhiều người, không thể tồn tại độc lập. Không có những người nông dân hiền lành chất phát, cần cù thì làm sao cho ta những hạt gạo thơm ngon, không có những người lính thầm lặng ngày đêm ngoài biên giới bảo vệ lãnh thổ, thì làm sao chúng ta có sự yên bình phát triển kinh tế, không có những người mẹ, người cha vất vã mưu sinh cả đời mình để lo từng bữa ăn giấc ngủ thì làm sao chúng ta khôn lớn, không có những người thầy, người cô tiểu học, cấp 2, cấp 3, rồi cao đẳng, đại học cả đời tâm huyết với nghề đưa đò với đồng lương ít ỏi, thì làm sao có những thiên tài cho đất nước… 

Tôi thử hỏi những nơi tôi đi qua, những người tôi từng gặp, tôi chịu ơn, tôi còn nhớ hay tôi đã quên. Thật xấu hỗ để nói rằng, tôi đã quên nhiều. Hôm nay nếu không có câu hỏi của thằng con, không có mùa dịch bệnh Corona nằm nhà, chắc tôi không có thời gian nhìn lại mình, nhìn lại đời, sự mưu sinh, danh lợi chắc tôi sẽ xoá sạch những người đã từng đi ngang qua đời tôi, những người tôi từng chịu ơn. 

Thằng con tôi thúc giục câu trả lời của ba nó, tôi nhìn nó, tôi lại thấy mình. Máu nó là máu tôi, nó là tôi của 30 năm về trước, 30 năm sau nó là tôi bây giờ. Vậy tôi muốn nó trở thành tôi bây giờ hay là một ai khác, tôi cần phải thận trọng câu trả lời. Rồi tôi trả lời với con trai, hạt muốn nẩy mầm, cần phải có tình thương và lòng biết ơn con à !

TSES 352/06 Nguyễn Đình Chiểu, P4, Q3